|
NÓI CÓ SÁCH, MÁCH CÓ CHỨNG
(According to Hoyle: Căn cứ vào lời của ông Hoyle)
Các nhà nghiên cứu bao giờ cũng được nhân loại tôn vinh khi có những công trình nghiên cứu khoa học quan trọng đem lại cho con người những hiểu biết mới về vũ trụ. Những người viết sách để hướng dẫn bài bạc (gambling) mà vẫn được lưu danh hậu thế thì đúng là chuyện hy hữu, có lẽ chỉ có ở nước Anh.
Có một kiểu chơi bài rất thịnh hành (all in the rage) ở Anh quốc vào cuối thế kỷ thứ 17, đó là lối chơi bài whist. Với một bộ bài (deck) gồm 52 lá, lối chơi bài này na ná giống như kiểu chơi bài các tê hiện nay.
Kiểu chơi bài này có hàng chục biến thể khác nhau nên mỗi nơi chơi một phách, rất lộn xộn, thường dẫn đến cãi vã.
Có một người chơi tên là Edmund Hoyle. Vốn mê bài và nhiều lúc bực mình vì chứng kiến nhiều trận cãi vã do người chơi không thống nhất được với nhau về luật chơi, người này đã dày công nghiên cứu để khắc phục tình trạng “vô tổ chức” này. Sau một thời gian mày mò, nghiên cứu, ông cho ra đời một cuốn sách hướng dẫn các quy tắc chơi bài do mình tự nghĩ ra. Cuốn sách này ra đời đúng lúc, đáp ứng được đúng nguyện vọng người chơi nên được in đi in lại nhiều lần. Người nghiền bài được cuốn sách như vớ được của quý, trân trọng xem nó như khuôn vàng thước ngọc (golden rules) về luật chơi.
Như bạn đoán biết, người chơi bài ở mọi nơi thời đó ai ai cũng dùng sách của Hoyle như một thứ kim chỉ nam. Mà không phải chỉ có những người cùng thế hệ của Hoyle, rất nhiều thế hệ sau đó vẫn xem sách của ông là thứ không có gì thay thế được. Vì sách ấy thịnh hành quá lâu, cho nên nó đã làm nảy sinh ra một quán ngữ mới trong tiếng Anh, ý nghĩa vượt quá khuôn khổ của sòng bài. Cho đến bây giờ, khi cần khẳng định với mọi người rằng mình đã làm hoặc nói một điều gì đó hoàn toàn đúng, người ta lại mở đầu bằng mấy chữ “Accroding to Hoyle” (Căn cứ vào lời của ông Hoyle).
Ông Hoyle đã nói vậy mà:
Một đem cộng một thì là chẵn hai
Sai làm sao được mà sai.
(N.V.L - VIETNAMEDU sưu tầm)
|